Bài viết

Bikini – Wikipedia tiếng Việt

18
Một người mẫu mặc bikini .Bài này viết về kiểu đồ bơi phụ nữ. Đối với hòn đảo sinh vật biển cùng tên tại Thái Bình Dương, xem Đảo sinh vật biển vòng Bikini

Áo tắm hai mảnh hay bikini là một kiểu đồ bơi phụ nữ có đặc trưng được chia làm hai mảnh riêng biệt[1]—một mảnh che vòng 1 một mảnh che vòng 3 khoảng thân thể khác để phơi trần. Hình dạng của hai mảnh bikini rất giống với đồ lót phụ nữ, và phần dưới của bikini vì thế có thể chỉ đơn giản là một dải dây hay nhiều vải hơn giống kiểu quần soóc.

Đồ hai mảnh phụ nữ dùng trong thể thao từng xuất hiện trong các hình vẽ trên bình thời Hy Lạp ngay từ năm 1400 TCN.

Thỉnh thoảng từ bikini còn được sử dụng để gọi kiểu đồ bơi phái mạnh cũng thường được gọi là speedos .

Nguồn gốc tân tiến[sửa|sửa mã nguồn]

Theo chính sử, bikini hiện đại do một kỹ sư người Pháp là Louis Réard và nhà thiết kế thời trang Jacques Heim phát minh tại Paris năm 1946 và đưa ra giới thiệu ngày 5 tháng 7 tại một cuộc trình diễn thời trang ở Piscine Molitor, Paris[2]. Đó là một bikini dây với một mảnh vải nhỏ (g-string) phía sau. Bộ đồ này được đặt theo tên Đảo san hô Bikini, địa điểm diễn ra cuộc thử nghiệm vũ khí hạt nhân vài ngày trước đó ở Quần đảo Marshall, với lý do nó cũng gây nhiều kích động như sự kiện hạt nhân đó. Tuy nhiên, phụ nữ tại Paris đã mặc bikini một năm trước khi nó được “phát minh”. Sự thực này đã được đề cập với ảnh chụp trong ấn bản ngày 16 tháng 7 năm 1945 của tạp chí Life. Bộ phim về những người đi nghỉ tại Đức trong thập kỷ 1930 đã có những cảnh phụ nữ mặc đồ tắm hai mảnh.

Tất nhiên tờ tạp chí không gán cái tên ” bikini ” cho bộ đồ tắm đó. Ở thời gian đó, vụ thử bom hạt nhân vẫn còn chưa diễn ra và rõ ràng chưa ai từng nghe tới cái tên Đảo sinh vật biển Bikini. Thay vào đó họ gọi nó là ” Đồ bơi Pháp “. Nhưng dù cái tên vẫn chưa được đồng ý, bộ đồ bơi phụ nữ Paris mặc rõ ràng đã được công nhận là những bộ bikini tiên phong theo mẫu mã và diện tích quy hoạnh bao trùm .Một sự trùng khớp ngẫu nhiên, ngày xuất bản tạp chí, 16 tháng 7, 1945, cũng là ngày quả bom hạt nhân tiên phong được ra mắt ở sa mạc bên ngoài Alamogordo, New Mexico .Bộ đồ của Reard là sự nâng cấp cải tiến tác phẩm trước đó của Jacques Heim, hai tháng trước, ông này đã đưa ra ra mắt ” Atome ” ( nguyên tử – được đặt tên theo kích cỡ của nó ) và quảng cáo đó là ” bộ đồ tắm nhỏ nhất quốc tế “. Reard đã chia nhỏ ” atome ” ra nữa, nhưng ông không tìm ra được người mẫu nào dám mặc nó. Cuối cùng ông thuê Micheline Bernardini, một vũ nữ thoát y từ Sòng bài Paris làm người mẫu .

Trở nên phổ cập[sửa|sửa mã nguồn]

Phụ nữ mặc đồ tắm hai mảnh

Phải mất mười lăm năm bộ bikini mới được chấp nhận tại Hoa Kỳ. Năm 1951 việc mặc bikini đã bị cấm trong cuộc thi Hoa hậu Thế giới. Tuy nhiên, năm 1957 bộ bikini của Brigitte Bardot trong bộ phim Và Chúa đã tạo ra Đàn bà đã mở ra một thị trường mới cho đồ tắm tại Hoa Kỳ và trong năm 1960, bài hát nhạc pop “Itsy Bitsy Teenie Weenie Yellow Polka Dot Bikini” của Brian Hyland đã gây nên một cao trào mua đồ bơi bikini. Cuối cùng bikini trở nên nổi tiếng vào năm 1963, bộ phim Beach Party, với diễn viên Annette Funicello (thật sự không mặc bikini, theo yêu cầu cá nhân của Walt Disney) và Frankie Avalon, đã dẫn tới một làn sóng phim đưa bikini lên làm biểu tượng của văn hoá pop.

Tại Malta mất nhiều thời hạn mới trở nên thông dụng. Trong thập kỷ 1960 công an đã bác bỏ yêu cầu của Giám mục Michael Gonzi cấm những khách du lịch mặc bikini vì sợ làm ảnh hưởng tác động tới hình ảnh du lịch của nơi này. Những phụ nữ theo Đảng Lao động Malta cảm thấy mình được bảo vệ khi mặc bikini tham gia những bữa tiệc trên bờ biển nhưng điều này lại không hề đồng ý được với những người theo Đảng Quốc gia .Những người hiểu biết về lịch sử dân tộc Đảo sinh vật biển Bikini — đặc biệt quan trọng là những người phản đối tăng trưởng vũ khí hạt nhân — hoàn toàn có thể coi từ nguyên và việc sử dụng tên ” bikini ” đặt cho một loại phục trang là không thích hợp, chính do khét tiếng ” nổi như cồn ” một cách mỉa mai của nó đã làm giảm sự quan tâm tới mức độ nghiêm trọng của một cuộc khủng hoảng cục bộ nhân đạo trong lịch sử dân tộc — một cuộc khủng hoảng cục bộ vẫn còn để lại ảnh hưởng tác động trong nền chính trị Quần đảo Marshall — chỉ còn lại đơn thuần là một hình tượng sex của văn hóa truyền thống pop trong ý thức đa phần mọi người. Thuật ngữ ” hai mảnh ” được coi là sự sửa chữa thay thế trung lập nhất .

Nhiều tạp chí cũng đã tự đánh bóng tên tuổi của mình bằng cách in ảnh những người đẹp mặc bikini lên trang bìa. Vì có ảnh hưởng của truyền thông, phụ nữ tìm cách giảm cần trước mùa hè để có được một “thân hình bikini” lý tưởng. Những mục tiêu giảm cân này thường là phi hiện thực và không có lợi cho sức khoẻ. Hình ảnh bikini trên các phương tiện truyền thông thỉnh thoảng gây ra rối loạn ăn uống[cần dẫn nguồn] cho những người đang phấn đấu có được một cơ thể “hoàn hảo”.

Các loại bikini[sửa|sửa mã nguồn]

Trong những năm gần đây, thuật ngữ monokini (bikini một mảnh) đã được sử dụng để chỉ những phụ nữ mặc đồ tắm hở ngực: nếu bikini có hai mảnh thì monobikini chỉ có mảnh bên dưới. Ở những nơi có nhiều phụ nữ mặc như vậy, từ bikini có thể được dùng một cách bỡn cợt để gọi bộ đồ hai mảnh gồm một mảnh dưới và một chiếc mũ che nắng. Thuật ngữ này do Rudi Gernreich đưa ra.

Tankini là một bộ đồ tắm gồm một tank top bên trên và một bikini bên dưới.

Bikini dây là kiểu nâng cấp cải tiến của bikini truyền thống lịch sử thường gồm những mảnh vải nhỏ nhất hoàn toàn có thể để che phần trên và phần dưới, cả hai phần đều chỉ là những mảnh vải nhỏ màu tam giác, nối với nhau bằng dây. Đối với 1 số ít phụ nữ, thực tiễn là kiểu bikini đẹp nhất. Bikini dây thích hợp nhất với những phụ nữ ngực nhỏ. Vì phụ nữ ngực nhỏ không cần đến áo ngực với nhiều vật tư đỡ, một áo ngực tam giác kiểu truyền thống lịch sử phía trên hoàn toàn có thể cải tổ hình dạng và tăng đường cong ngực. Hơn nữa, áo ngực tam giác với dây kín bên trong hoàn toàn có thể hoạt động giải trí tựa như như một áo ngực kiểu push-up để làm tăng kích cỡ ngực .Phần phía dưới của bikini còn được giảm size hơn nữa trong thập niên 1970 để trở thành kiểu thong của Brasil, phần phía sau của nó nhỏ tới mức nó biến mất vào khe mông .Những vận động viên bóng chuyền bãi biển nữ chuyên nghiệp thường phải mặc đồ hai mảnh khi tranh tài. Tuy nhiên, vì để ship hàng thể thao nên loại bikini này thường dày hơn, bền và kín kẽ hơn so với bikini thường thì .

Miêu tả truyền thông online[sửa|sửa mã nguồn]

Bikini

Sự khêu gợi của loại trang phục này đã là cảm hứng cho nhiều bộ phim và chương trình truyền hình ngay khi quan niệm đạo đức thay đổi và mọi người chấp nhận nó. Trong số này có nhiều phim lướt sóng ngay từ đầu thập kỷ 1960 và loạt chương trình truyền hình, Baywatch. Những phim miêu tả hình tượng bikini gồm Ursula Andress với vai Bond girl Honey Ryder trong phim Dr. No (1962), Raquel Welch trong vai cô gái trong hang thời tiền sử ở bộ phim One Million Years B.C. năm 1966 và Phoebe Cates trong bộ phim tuổi teen Fast Times at Ridgemont High năm 1982. Những cảnh đó gần đây đã được Chanel 4 (Anh Quốc) xếp hạng thứ 1, 86, và 84 trong bảng xếp hạng 100 Thời điểm Sexy Vĩ đại nhất (trong phim).

Ngoài ra, một biến thể khác của bikini thường thấy trong văn học tưởng tượng là một bộ bikini sản xuất bằng sắt ( không mang tính hiện thực ) giáp sắt, đôi lúc được gọi là một ” bikini áo giáo ” hay ” bikini đồng ” ; nhân vật Red Sonja là một ví dụ nổi bật. Một thuật ngữ để gọi nó, khi mục tiêu gợi tình quan trọng hơn tính hiện thực là ” babes-at-arms ” ( được nhại lại thành ” men-at-arms ” để chỉ những binh sĩ được trang bị tận răng ) .Trong phim khoa học viễn tưởng, Sự trở lại của Jedi có bộ Bikini của công chúa Leia, nó được nhân vật Công chúa Leia mặc khi cô bị bắt giữ ở đoạn phim mở màn. Bộ bikini đặc biệt quan trọng này từ đấy đã được đưa lên trở thành hình tượng của văn hóa truyền thống pop, làm Open nhiều kiểu bắt chước và lời nói nhại ( đáng quan tâm nhất là 1 tập phim Friends ) .

Dần bị vô hiệu trong những cuộc thi Hoa hậu[sửa|sửa mã nguồn]

Trong lịch sử vẻ vang thi hoa khôi, đã có không ít lần phục trang bikini bị phản đối. Tại cuộc thi Hoa hậu Thế giới tiên phong vào năm 1951 đã có phần thi bikini. Giáo hoàng Pius XII lúc đó đã ra tuyên cáo lên án, coi việc trình diễn loại phục trang hở hang đó là một tội lỗi rất nghiêm trọng và là sự hủy hoại những giá trị đạo đức Ki-tô giáo .Các tổ chức triển khai đấu tranh vì quyền phụ nữ trên quốc tế đã phê phán phần thi bikini trong những cuộc thi vẻ đẹp, vì ở đó công chúng tự do buông ra những lời nhận xét khiếm nhã ( dù vô tình hay cố ý ) hoàn toàn có thể làm tổn thương phụ nữ. Màn thi bikini đã trực tiếp cổ vũ tâm ý coi khung hình phụ nữ là vật tọa lạc mua vui, hạ thấp nhân phẩm phụ nữ, nhiều cô gái tham gia đã trở thành đối tượng người dùng bị chê bai, xúc phạm nặng nề chỉ vì khung hình họ có khiếm khuyết [ 3 ]

Cuộc đấu tranh lâu dài của các nhóm nữ quyền đã bước đầu có kết quả và làm ban tổ chức các cuộc thi hoa hậu ở các quốc gia khác phải suy nghĩ lại. Đến đầu thập niên 2010, nhiều cuộc thi hoa hậu trên thế giới bắt đầu loại bỏ phần thi trang phục bikini do những chỉ trích về văn hóa và đạo đức. Các cuộc thi này nhận thấy việc buộc thí sinh mặc trang phục bikini diễu qua lại trước đông đảo người xem không phải là “tôn vinh nét đẹp”, mà là sự thiếu tôn trọng đối với phụ nữ, đó là một dạng lợi dụng cơ thể hở hang, thiếu vải của phụ nữ để câu khách[4]. Một xã hội văn minh, coi trọng nhân phẩm phụ nữ cần phải chấm dứt những màn thi buộc phụ nữ phải mặc trang phục hở hang, thiếu vải, chịu sự săm xoi của khán giả về những ưu khuyết điểm trên cơ thể họ. Trong xã hội hiện nay, vấn đề bình đẳng giới, quyền phụ nữ ngày càng được coi trọng, nâng cao thì việc thi bikini bị loại bỏ ở các cuộc thi nhan sắc được coi là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra.[5]

Hoa hậu Thế giới[sửa|sửa mã nguồn]

Julia Morley cùng Hoa hậu Thế giới 2006 Tatana Kucharova

Năm 2013, ban tổ chức Hoa hậu Thế giới (cuộc thi hoa hậu quốc tế lớn nhất thế giới) đã phải chuyển từ phần thi bikini sang trang phục đi biển kín đáo trước sức ép của người dân Đạo hồi ở nước chủ nhà Indonesia. Hội đồng Hồi giáo Indonesia, cho rằng màn trình diễn bikini cần phải bị hủy bỏ vì nó thúc đẩy “chủ nghĩa khoái lạc, chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa tiêu dùng,” và rằng “thi bikini chỉ là một cái cớ để khoe mẽ các bộ phận cơ thể của phụ nữ vốn cần phải kín đáo”[6]

Sau đó, Hoa hậu Thế giới 2014 diễn ra tại Anh đã không còn phần trình diễn trang phục bikini trong đêm thi chung kết. Đồng thời, bà Julia Morley – chủ tịch cuộc thi Hoa hậu Thế giới thông báo phần thi bikini chính thức bị loại bỏ khỏi đấu trường nhan sắc lớn nhất thế giới này kể từ năm 2015. Bà cho rằng phần thi bikini không còn cần thiết và muốn các thí sinh cạnh tranh nhau ở vẻ đẹp trí tuệ, cách ứng xử, lòng nhân ái… hơn là vẻ đẹp hình thể, và đó mới là phương châm “sắc đẹp vì mục đích cao cả” mà cuộc thi theo đuổi[7]

Bà Julia Morley thể hiện quan điểm rằng bà không muốn nhìn những cô gái diễu qua lại trên sân khấu trong những bộ áo tắm: “Nó không có tác dụng gì với phụ nữ và cũng không có bất cứ tác dụng nào với bất cứ ai trong chúng ta”. Thay vào đó, Hoa hậu Thế giới sẽ tập trung vào trí tuệ, sự nhân hậu và tinh thần mạnh mẽ của các cô gái. Quyết định của bà Morley được đánh giá là bước đi tiên phong, tạo bước chuyển về bản chất của các cuộc thi sắc đẹp, để các thí sinh không còn bị đánh giá chỉ bởi vẻ bề ngoài cũng như phải hứng chịu những bình luận khiếm nhã về cơ thể họ.

Hoa hậu Trái Đất[sửa|sửa mã nguồn]

Tại phần trình diễn hình thể khởi đầu cuộc thi Hoa hậu Trái Đất 2017, mặt những thí sinh đều phải che lại trong khi tạo dáng với áo tắm nhằm mục đích làm người xem không rõ đó là ai. Sự biến hóa này của cuộc thi nhằm mục đích xoa dịu những chỉ trích về yếu tố buộc thí sinh phải trình diễn bikini trong cuộc thi .

Hoa hậu Mỹ ( Miss America )[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 2018, cuộc thi Hoa hậu Mỹ (Miss America) đã quyết định loại bỏ phần thi bikini nhằm ủng hộ phong trào #MeToo (phong trào chống quấy rối tình dục và bình phẩm vẻ ngoài phụ nữ) đang lan rộng, đặc biệt là sau khi những người lãnh đạo cũ của cuộc thi gặp bê bối lộ email phân biệt giới tính và gọi các thí sinh là “gái điếm”. Bà Gretchen Carlson, Chủ tịch mới của Tổ chức Hoa hậu Mỹ và cũng là Hoa hậu Mỹ 1989, nói rằng “Tôi đã trò chuyện với rất nhiều cô gái trẻ và họ nói với tôi rằng họ muốn tham gia cuộc thi nhưng không muốn sải bước trên sân khấu trong bộ đồ bikini. Tôi hiểu điều đó. Và chúng tôi sẽ không chấm điểm bạn chỉ dựa trên diện mạo bên ngoài của bạn. Chúng tôi đang tiến về phía trước và thay đổi để phù hợp với cuộc cách mạng văn hoá này”. Theo đó, cuộc thi người đẹp nói riêng và việc đánh giá phụ nữ nói chung cần tập trung vào những thành tựu học thức, sự nghiệp, đóng góp xã hội của họ, phần thi áo tắm có thể làm ảnh hưởng xấu đến thông điệp đó. Cuộc thi sẽ là một cuộc đua thực sự về trí tuệ, tài năng, lòng nhân ái chứ không chỉ là nơi trình diễn sắc đẹp. 9 thành viên của Hội đồng quản trị cuộc thi Miss America, trong đó 7 người là phụ nữ đã nhất trí với sự thay đổi này[cần dẫn nguồn].

Theo Blain Roberts, ở thời điểm phong trào phụ nữ đòi quyền bình đẳng và cần được đánh giá đúng về bản thân, không chỉ ở vẻ ngoài, thì mục đích và tiêu chí của cuộc thi Hoa hậu Mỹ cần thay đổi cho phù hợp. Hoa hậu Mỹ 2015, Kira Kazantsev, chia sẻ trên tờ Times: “Hoa hậu Mỹ sẽ phải thăm nhiều thành phố, di chuyển nhiều, trở thành đại sứ cho các dự án từ thiện… Tất cả đòi hỏi hoa hậu phải là người nhanh nhẹn, khỏe khoắn, truyền cảm hứng… không có nghĩa người đó bắt buộc phải mặc bikini đẹp. Nói thật, tôi thích phần thi bikini. Tôi thích sải bước trên sân khấu ở khoảnh khắc ấy vì nó phù hợp tính cách của mình. Nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra nó chẳng đóng góp gì cho trách nhiệm hoa hậu tôi phải làm. Ngược lại, phần thi ấy cản trở công việc của tôi. Những người tôi gặp sẽ không đánh giá tôi nghiêm túc, thậm chí đưa ra những nhận xét dâm dục, chế nhạo tôi”[8].

Hoa hậu Tuổi Teen Mỹ[sửa|sửa mã nguồn]

Năm năm nay, tổ chức triển khai Hoa hậu Hoàn vũ ( tổ chức triển khai từng nắm quyền quản lý và điều hành ba cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ, Hoa hậu Mỹ và Hoa hậu Tuổi Teen Mỹ ) đưa ra thông tin sẽ vô hiệu phần thi áo tắm khỏi sân chơi vẻ đẹp dành cho đối tượng người tiêu dùng từ 15-19 tuổi này. Theo đó, phần thi áo tắm sẽ được sửa chữa thay thế bằng phục trang thể thao .

Bà Paula Shugart, chủ tịch tổ chức Miss Universe, cho biết sự thay đổi này mang ý nghĩa tích cực, nhằm tôn vinh vẻ đẹp, sức mạnh của phụ nữ theo một cách khác. “Quyết định này phản ánh sự biến đổi văn hóa quan trọng. Chúng ta đang tôn vinh những người phụ nữ mạnh mẽ, có khả năng làm chủ cuộc sống của mình và khuyến khích người khác làm theo. Chúng tôi hy vọng khán giả cũng sẽ nhận ra đó là những cô gái tràn đầy năng lượng và truyền cảm hứng” – bà Paula Shugart nói.

Ở những nước khác[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 2005, cuộc thi Hoa hậu Pháp khởi đầu xem xét lại về màn thi bikini, 12 người vào vòng chung kết sẽ trình diễn bikini trong khi những ứng viên còn lại sẽ trình diễn áo tắm một mảnh. Bà Geneviève de Fontenay, quản trị Ủy ban Hoa hậu Pháp, nói với phóng viên báo chí AFP rằng quyết định hành động này là bộc lộ sự tôn trọng khán giá truyền hình, bởi bikini là phục trang gây phản cảm với người già, trẻ nhỏ hoặc những Fan Hâm mộ tôn giáo [ 9 ] :

“Tôi sẽ không nói rằng đó là điều tôi thích. Cá nhân tôi vẫn tiếp tục nghĩ rằng sự phô bày những chiếc rốn thì lịch sự ở bãi tắm hơn là trên truyền hình… tôi nghĩ rằng người dân Pháp muốn nhìn những hoa hậu quyến rũ và không gợi dục dưới hình thức này hay hình thức khác. Họ mong đợi điều đó từ những chiếc áo đầm quý phái hơn là bộ bikini hở hang”.

Năm 2012, ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu Italia thông báo cấm thí sinh mặc bikini dự thi. Họ chỉ chấp nhận những bộ áo tắm một mảnh hoặc áo tắm kiểu cổ điển, kín đáo như ở thập niên 1950. Patrizia Mirigliani – nhà tổ chức Miss Italia – cho hay quyết định này nằm trong nỗ lực nhằm đưa cuộc thi về với “vẻ đẹp cổ điển”. Việc loại bỏ bikini cũng đồng thời mang lại “yếu tố tao nhã” cho sàn đấu sắc đẹp này. Ngoài quy định cấm mặc bikini, Miss Italia cũng cấm thí sinh phẫu thuật thẩm mỹ, xăm trổ và xỏ khuyên trên cơ thể.[5][10]

Năm 2019, lần đầu tiên trong lịch sử, cuộc thi Hoa hậu Venezuela sẽ không công bố số đo 3 vòng (vòng ngực, vòng eo, vòng hông) của 24 thí sinh tham dự nữa, dù đây là quốc gia nổi tiếng về thi hoa hậu. Quyết định không công bố số đo 3 vòng của các thí sinh được đưa ra trong bối cảnh các cuộc thi nhan sắc đang đối mặt với những chỉ trích của công luận vì quá chú trọng tới vẻ đẹp hình thể. Cô Gabriela Isler, người phát ngôn của cuộc thi Hoa hậu Venezuela và cũng là Hoa hậu Hoàn vũ 2013, nói: “Vẻ đẹp của một phụ nữ không phải là 90, 60, 90… Nó được đo bằng tài năng của mỗi người”[11]

Ở Nam Phi, cuộc thi Hoa hậu Namibia ( được diễn ra từ năm 1980 ) đã quyết định hành động vô hiệu phần trình diễn áo tắm từ năm 2019. Họ đi theo xu thế quốc tế giống với Hoa hậu Thế giới năm năm ngoái. Các tiêu chuẩn nhìn nhận gồm có : vòng phỏng vấn, cách biểu lộ trên sân khấu, phục trang dạ hội và vấn đáp thắc mắc từ ban giám khảo .Ở Nước Hàn, chuyên viên vũ đạo Lee Myeong Seok – người nhiều năm là tổng đạo diễn đêm chung kết những cuộc thi hoa khôi – cho biết vài năm gần đây, những cuộc thi người mẫu ở Nước Hàn ngày một suy giảm, một phần nguyên do là ý niệm công chúng đã nâng lên, họ nhận ra những cuộc thi người mẫu chỉ là một hình thức kinh doanh lợi dụng thân thể, nhan sắc của người phụ nữ [ 12 ] .

Cuộc thi Hoa hậu Thế giới người Trung Quốc cũng loại bỏ phần thi áo tắm kể từ năm 2015. Ông Vu Tử Xuyên, thư ký ban tổ chức Hoa hậu Thế giới Trung Quốc vừa cho biết việc bỏ phần thi áo tắm nhằm thể hiện sự tôn trọng với phụ nữ và sự đa dạng văn hóa. Việc các thí sinh mặc trang phục áo tắm thiếu vải, phô diễn cơ thể cho thấy sự thiếu tôn trọng đối với phụ nữ và đây cũng là quan niệm sai lầm tại các cuộc thi nhan sắc. “Một cuộc thi nhan sắc tận dụng hình ảnh những cô gái mặc đồ bơi để câu khách là không thể hiện sự tôn trọng đối với phụ nữ và đưa ra những thông điệp sai lầm trong quan niệm về cái Đẹp ở những cuộc thi nhan sắc” – Ủy ban khẳng định. Ban tổ chức sẽ loại bỏ phần thi áo tắm để cuộc thi trở nên gần gũi với thuần phong mỹ tục Trung Quốc, thay vào đó họ sẽ tập trung chủ yếu vào việc phô diễn tài năng về nghệ thuật, văn hóa truyền thống. Ủy ban đặt ra tiêu chí rằng các thí sinh tham gia cuộc thi Hoa hậu Thế giới người Trung Quốc đều phải hiểu biết sâu về văn hóa Trung Hoa để giúp mở rộng tầm phủ sóng của văn hóa Trung Quốc ra thế giới[4]

Tại Nước Ta[sửa|sửa mã nguồn]

Áo tắm mở màn gia nhập vào Nước Ta từ thời Pháp thuộc. Trên báo Tuần lễ ( xuất bản năm 1938 ), Ngô Tất Tố đã tả lại cảnh thiếu nữ Hà thành trình diễn áo tắm với ngòi bút châm biếm sâu cay .

Ngày 6 tháng 6 năm 1938, tại Đồ Sơn, người ta tổ chức cuộc thi áo tắm diễn ra lúc 7 giờ tối, thí sinh gồm 12 cô, đều là “thiếu nữ tân thời” Hà Thành. Ý niệm về mức suy đồi phong hóa nghiêm trọng của sự kiện này đã khiến ký giả thấy phải dùng đến ngọn bút “tả chân” mà ông vốn mạnh không kém Vũ Trọng Phụng: “Lúc ấy đã sâm sẩm tối, mấy nghìn ngọn đèn điện của Đồ Sơn chói lọi chiếu xuống, 12 chị thí sinh lần lượt diễu trên cầu Bạc với những bộ áo tắm rất mốt. Xin nói sơ lược mà rằng: Cả 12 chị đều không ngượng nghịu mà thiên hạ cùng xem tất cả những sự bí ẩn: bộ háng trắng phốp, mông đít tròn như cái dành!”.

Ngô Tất Tố làm ra vẻ đồng tình dư luận rằng đấy là “sự tiến bộ”, nhưng thực ra ông châm biếm sâu cay: “kể ra thì vẫn chưa “tiến bộ” bằng đời vua Kiệt nhà Hạ bên Tàu thời cổ sơ, cho con gái cùng con trai hoàn toàn khỏa thân tắm trong Dao Đài!” Ông viết đoạn kết trong giọng mỉa mai: “… phụ nữ Việt Nam hồi này tiến lên rất mau, mới trong hai tháng, các chị ấy đã tiến từ quần soóc đi xe đạp đến áo tắm lượn trên cầu, thì chẳng bao lâu nữa sẽ có nhiều chị theo kịp bọn con gái của vua Kiệt! Khi ấy chắc có nhiều ông văn sĩ sẽ mặc sức tán dương. Nhưng không biết họ có chịu để cho vợ họ tiến bộ theo kiểu đó không?. Chưa “tiến bộ” bằng thời vua Kiệt nhà Hạ cách nay gần 4.000 năm, ấy là cách nói mỉa mai, rằng đạo đức lối sống trong xã hội Việt đang suy thoái về thời thái cổ.

Ngòi bút Ngô Tất Tố đã ghi được những vấn đề sớm sủa ” có 1 không 2 ” đương thời, chính ông cũng không ngờ những gì mà mình châm biếm lại diễn ra ngày càng phổ cập trong xã hội Nước Ta thời nay [ 13 ] .

Bị phản đối ở những cuộc thi hoa khôi, người mẫu Nước Ta[sửa|sửa mã nguồn]

Năm 1988, Việt Nam bắt đầu tổ chức thi người đẹp, hoa hậu. Ban đầu cuộc thi không có phần thi áo tắm, rồi sau đó mấy năm là thi áo tắm một mảnh, rồi kể từ năm 2008 bắt đầu chuyển sang áo tắm hai mảnh (bikini). Ý nghĩa của các cuộc thi người đẹp ngày càng bị bóp méo, không còn là nơi tôn vinh trí tuệ, tâm hồn mà giống như một cuộc thi thương mại “tuyển gái đẹp cho đại gia”, trong đó các thí sinh càng ăn mặc hở hang để câu khách thì càng tốt. Thế là trang phục áo tắm ở các cuộc thi người đẹp tại Việt Nam cũng ngày cảng “thu nhỏ” lại và độ hở hang ngày càng tăng lên.

Hiện nay, tại Nước Ta Open ngày càng nhiều những cuộc thi người mẫu, hầu hết đều có phần thi bikini. Tuy nhiên, Nước Ta là 1 nước Á Đông với thuần phong mỹ tục tôn trọng sự kín kẽ của phụ nữ, hình ảnh thí sinh mặc bikini hở hang trong những cuộc thi người đẹp khiến nhiều người cảm thấy rất phản cảm và coi đó là khiêu dâm trá hình. Nhiều thiếu nữ giàu lòng tự trọng đã không muốn ĐK dự thi, nhiều người khác bị mái ấm gia đình phản đối vì phần thi này. Nhiều màn trình diễn của những cô gái trẻ với bikini bị công chúng đem ra bình phẩm, giễu cợt như bụng ngấn mỡ, đùi to … Dù cố ý hay vô tình, những lời bình phẩm, chỉ trích so với thân thể phụ nữ đều khiến họ bị tổn thương không ít. Những thí sinh dự thi đa số chỉ là những cô gái mới lớn đã phải hứng chịu những bình phẩm ác ý từ hàng triệu người theo dõi về khung hình của mình, rõ ràng đó là một sự phản nhân văn. Khi phần thi này được phát sóng lên truyền hình hoặc chụp ảnh đưa lên báo chí truyền thông, việc tận mắt chứng kiến khung hình hở hang, lộ liễu của những thí sinh cũng gây tác động ảnh hưởng xấu về văn hóa truyền thống ( cổ súy trào lưu ăn mặc hở hang, khêu gợi trong người trẻ tuổi ; hoặc khiến những đối tượng người tiêu dùng như người già, trẻ nhỏ bị ảnh hưởng tác động xấu về tâm ý … )

Trước kia các cuộc thi người đẹp ở Việt Nam vốn không có phần thi áo tắm, thí sinh chỉ trình diễn các trang phục truyền thống, lễ phục tao nhã để không gây phản cảm cho người xem. Á hậu Hoàng Thị Liên, từng đăng quang tại cuộc thi “Hoa hậu xứ Mường” năm 1942, đã khôi hài phê phán phần thi áo tắm trong các cuộc thi người đẹp hiện nay: “Mế cũng xem nhiều cuộc thi hoa hậu hiện nay, sao mà các cô ấy đi thi hoa hậu bây giờ vất vả thế, nhất là thi kiểu gì mà mặc quần áo như hai cái lá cây (bikini 2 mảnh) mà không thấy lạnh hay xấu hổ, sao mà trông hãi thế”. Theo bà thì “Cái đẹp không phải đo vòng này vòng nọ. Cái đẹp phải là cái đẹp tự nhiên, cái có sẵn thì nó mới đẹp chứ”[14]

Nhiều quan điểm phê phán màn thi bikini trong cuộc thi hoa khôi chính là tàn dư của thời trung cổ, khi nữ nô lệ phải công khai minh bạch phô diễn khung hình trần trụi trên sân khấu để người xem chấm điểm, bình phẩm và định giá

Có người đã chỉ ra rằng: nhiều người cổ vũ tổ chức màn thi bikini trong các cuộc thi hoa hậu vì nó giúp họ có thể được săm xoi cơ thể hở hang của các người đẹp, nhưng “nếu đặt mình vào vị trí phụ huynh hoặc người thân của thí sinh, liệu họ sẽ cảm thấy thế nào khi chứng kiến cô con gái non nớt của mình phô bày thân thể trước hàng triệu người xa lạ như vậy?”[15] Có quan điểm còn cho rằng màn thi bikini là tàn tích xa xưa của việc mua bán nô lệ, tại đó nữ nô lệ bị lột trần trên sân khấu để hàng nghìn người định giá thông qua việc soi xét cơ thể trần trụi của họ.[16]

Nhiều người cũng nêu ra một nghịch lý của pháp luật Việt Nam: các ca sĩ, vũ công khi trình diễn trên sân khấu đều phải chấp hành quy định chặt chẽ về cấm trang phục khiêu dâm (áo không được quá mỏng, váy không được ngắn quá bắp đùi) để không gây phản cảm cho công chúng, nhưng trang phục tại các cuộc thi hoa hậu thì lại bị buông lỏng, cho tới nay vẫn chưa có văn bản pháp luật quy định chi tiết về trang phục trong các cuộc thi hoa hậu (hở đến đâu thì được, và đến đâu thì không được). Do vậy, các thí sinh hoa hậu lại được trình diễn bikini thiếu vải trên sân khấu và còn được truyền hình công khai cho hàng triệu khán giả, bao gồm cả người già và trẻ em, dù bikini là loại trang phục “không thể hở hang hơn” và mức phản cảm, khiêu dâm còn cao hơn nhiều so với váy ngắn của ca sĩ, vũ công.

Có ý kiến cho rằng thi bikini là yếu tố quan trọng giúp đánh giá vẻ đẹp, vóc dáng của thí sinh nên không thể bỏ. Tuy nhiên, phân tích kỹ thì các thí sinh đều đã trải qua những vòng kiểm tra nhân trắc học rất kĩ lưỡng do những chuyên gia thực hiện, ban giám khảo cũng có thể đánh giá chính xác vẻ đẹp hình thể của họ ngay trong phòng kín, việc trình diễn công khai vốn không cần thiết. Vậy tại sao lại buộc các cô gái phải trình diễn bikini, phô bày cơ thể hở hang công khai trước cả ngàn người?[17] Ví dụ như cuộc thi Hoa khôi sinh viên Việt Nam không hề có phần thi bikini (bởi không phù hợp với tiêu chí cuộc thi), nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc chấm điểm hình thể người đẹp của ban giám khảo, bởi lẽ các số đo nhân trắc học của các thí sinh đã là một căn cứ chấm điểm hình thể khá chuẩn xác[12] Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên thì thẳng thắn chỉ ra:

“Lấy lý do phần thi thi áo tắm là cần thiết để ban giám khảo chấm hình thể của các thí sinh là không đúng. Nó thực chất chỉ là màn trình diễn để mát mắt người xem mà thôi.”[15]

Giữa năm 2018, ông Lê Minh Tuấn – Phó cục trưởng Cục Nghệ thuật Biểu diễn, cho biết cơ quan quản lý sẽ lấy ý kiến về việc có nên bỏ phần thi bikini tại các cuộc thi người đẹp, hoa hậu ở Việt Nam. Ông Tuấn cho biết việc này diễn ra sau khi cuộc thi Hoa hậu Mỹ tuyên bố loại bỏ màn thi bikini khỏi cuộc thi từ năm 2018, gửi đi một thông điệp văn hóa về ủng hộ nữ quyền và chống nạn bình phẩm, chế giễu thân thể phụ nữ: “Ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu Mỹ thấy phần thi bikini cho tới thời điểm này không cần thiết nữa, họ muốn hướng đến tập trung vào đánh giá trí tuệ của thí sinh thì đó cũng là một yếu tố tích cực”. Cục Nghệ thuật Biểu diễn đề xuất việc thi bikini nên được thay bằng trang phục khác phù hợp hơn, vẫn thể hiện được vẻ đẹp hình thể mà không hở hang lộ liễu, như là trang phục thể thao, Aerobic.

Khi tư tưởng về quyền phụ nữ được nâng lên, nhiều người đã lên tiếng ủng hộ việc bỏ bikini trong các cuộc thi Hoa hậu ở Việt Nam. Hoa hậu Việt Nam năm 2010 Đặng Ngọc Hân nói: “Tôi xuất thân là người mẫu nên việc tự tin thể hiện bản thân trước khán giả là điều đơn giản. Tuy vậy, không phải thí sinh nào trong cuộc thi cũng thấy thoải mái khi mặc bikini trên sân khấu. Ví dụ, ở cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2010, Nhã Uyên và Na Uy – hai thí sinh đến từ Huế, vùng đất còn nặng tính truyền thống – phải vượt qua ngại ngần để diễn áo tắm. Ban tổ chức khi ấy phải thuyết phục hai cô và gia đình rất nhiều để họ tham gia phần thi”. Ngọc Hân nói rằng không cần phải buộc các cô gái mặc bikini mỏng manh trình diễn trên sân khấu trước rất đông khán giả thì mới chấm điểm được ngoại hình thí sinh bởi ống kính máy quay, những chỉ số đo đạc hình thể được bác sĩ chuyên môn thực hiện trong phòng kín mới là chính xác nhất.[18]

Phó giáo sư Nguyễn Thị Minh Thái cho rằng ban tổ chức triển khai nên nhìn nhận hình thể thí sinh một cách kín kẽ bởi ban giám khảo là những người có trình độ về nhân trắc học, và không được công khai minh bạch hình ảnh thí sinh mặc đồ thiếu vải trên truyền thông online và sân khấu. Bà bày tỏ quan điểm [ 17 ] :

Nhìn cảnh các cô gái trẻ mặc bikini tại các cuộc thi sắc đẹp ở Việt Nam, trước những ánh nhìn khoái trí của những người khác giới và cả những lời dè bỉu của hàng nghìn con mắt, tôi cảm thấy khó chịu thay cho họ. Việc phơi trần cơ thể cho thiên hạ ngắm nghía ở các màn thi bikini, áo tắm chỉ đáp ứng sự “no con mắt” về da thịt nhưng có ai nghĩ rằng về một góc độ nào đó thì đã phương hại đến người phụ nữ. Tôi bị dị ứng trước lời bình phẩm quá lố trước các phần thi trang phục bikini ở Việt Nam

Chú thích nguồn dẫn[sửa|sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

0 ( 0 bình chọn )

Cây tri thức

https://caytrithuc.net
Nền tảng tri thức Việt

Ý kiến bạn đọc (0)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan

Bài viết mới